Showing posts with label luân hồi nhân quả. Show all posts
Showing posts with label luân hồi nhân quả. Show all posts

Wednesday, April 6, 2011

TÔI TRỞ THÀNH THÀY GIÁO DẠY TOÁN Ở Mỹ ĐỂ TRẢ NỢ TIỀN KIẾP .
Khoảng cuối năm 1998 , do sự khẩn hoản yêu cầu - mà lúc đầu tôi từ chối - nhưng vì thân nhân của họ ở Mỹ năn nỉ hết mức - tôi đã ở lại nhà họ và dạy học tại một gia đình ở VN mới qua . Gia đình gồm một người đàn ông góa vợ và bảy con , gồm bốn gái và ba trai ; trừ đứa anh cả và chị kế , năm đứa còn lại đều là học trò của tôi . Tôi còn dạy thêm bạn bè của chúng nó ; thành ra lớp học có lúc gần 15 người .
Tôi vừa dạy học , thỉnh thoảng còn dẫn mấy đứa nhỏ đi học bằng xe bus hay đi bộ ; đi khám bịnh ; đi bơi ở hồ tắm trong cư xá ,v.v...Do bố chúng trình độ Anh văn còn kém , tôi còn phải đi họp phụ huynh cho bố chúng . Phải nói thật và lấy làm lạ , tôi mến chúng hơn cả cháu tôi ở Việt nam dù tôi không hợp với bố chúng , thỉnh thoảng có cãi vã nho nhỏ . Gần như mỗi lần đi shopping , tôi đều mua quà ; vì chúng và học trò quá đông mà quà không đủ nên tôi tổ chức bốc thăm : đứa nào bốc trúng lá thăm có tên món quà nào thì lấy món đó ; rất là vui !

Bố chúng nó , đi làm từ 5 giờ sáng , đôi khi tới 10 giờ đêm mới về . Lúc đó ông vội vàng nấu nướng để ngày mai đem theo cũng như để cho chúng ở nhà hâm lên mà ăn . Vì nhà đã có sẵn 3 người , gồm vợ chồng chủ nhà và tôi , nay thêm 8 người thành 11 người . ( Nhà nhỏ , có ba phòng ngủ (một lớn và hai nhỏ) và một toa-lét ; nếu ở tối đa 6 người thì còn chịu được , nay lại gần gấp đôi . Mỗi buổi sáng tôi chờ gđ này dùng restroom xong tôi mới dậy) . Hai vợ chồng anh chủ nhà ở phòng lớn , tôi và một thằng nhỏ ở phòng thứ hai ; còn lại ở phòng thứ ba và phòng khách .
Nhà bếp rất chật chội và tủ lạnh không đủ chỗ chứa. Do nước mắm hay đổ xuống đồ ăn của tôi trong tủ lạnh nên sau đó tôi ko nấu nướng và gần như ăn toàn mì ly Maruchan của Nhựt trong ba năm ; thỉnh thoảng ra tiệm ăn hamburger . Mỗi ngày dạy từ 4 đến 9 giờ tối ; về tới phòng là mệt đừ lăn ra ngủ ; cũng may lúc đó răng giả còn khít với nướu nên ăn uống bình thường , ăn được cả pistacho (sic) .
Tôi ở với họ tới khi họ tìm được nhà rộng hơn và dọn đi . Lắm lúc ngồi suy nghĩ , có lẽ kiếp trước tôi có thể là người thân (bố hay mẹ chúng) nên kiếp này khi gặp lại đã thương yêu và hết lòng dạy học cho chúng .
Hay là nói , trong kiếp trước , tôi đã “mắc nợ” gia đình này thì cũng đúng . Vì tôi đã ở nhà này trước đó mấy năm với vợ chồng anh chủ nhà , một ông già , và bạn tôi (anh S.) (tổng cộng 5 người) . Tôi và anh S. cùng share một phòng ; khi nghe anh chủ nhà nói gia đình cậu anh ta (từ VN mới qua) sẽ đến ở chung , tôi và anh S. đã kiếm nhà khác để dọn đi ; đồ đạc đã sắp sẵn để dọn đi nhưng trong đêm trước ngày dọn sang chỗ mới , do thân nhân của họ năn nỉ quá , nói “ anh Tài giỏi tiếng Anh , ở lại dạy cho các cháu . . . “ . Thế là tôi phải gọi phone cho nơi sắp đến và xin đình hoãn ; họ cự nự đòi bồi thường nhưng sau đó bỏ qua . Nói như vậy cho thấy tôi mắc nợ gia đình này nên không thể “trốn nợ “ được .

Tuesday, March 15, 2011

 
A   prayer came true (một lời cầu nguyện trở thành sự thật) .

Bài này được tôi viết khoảng năm 1996-98 , và gửi đến các thầy dạy lớp ESL của tôi củng như một số bạn người Mỹ và Việt nam ; nói về một kinh nghiệm về tâm linh của tôi .
Số là trong lần chuyển tù (từ tỉnh Hoàng Liên Sơn về Hà nội) , khoảng 280 tù nhân lên hội trường để nghe danh sách tù chuyển trại . Tôi đã cầu nguyện xin Trời cho tôi được ở lại trại một thời gian vì đang bị tiêu chảy . (Vì khi di chuyển trong mấy ngày , ngồi chồm hổm sau xe tải , cứ 2 ng tù thì dính nhau bởi 1 còng tay , anh này đi tiểu thì anh kia cũng đi theo) .
Lời cầu nguyện của tôi đã được đáp ứng một cách kỳ lạ ; vì chỉ có hai người không có tên trong danh sách chuyển trại đợt đầu : tôi và một anh ở đội khác . Tôi chỉ chuyển trại vào đợt ba , sau đó khoảng hai tuần .
Từ đó tôi bắt đầu biết rằng có một quí nhân vô hình (invisible benefactor) luôn luôn giúp đở tôi trong khi nguy cấp . Từ đó đến khi qua Mỹ , cũng như mãi đến gần đây , tôi đã nhận thấy các lời cầu nguyện cũa tôi đều được đáp ứng ; nhưng với hai điều kiện (requirement) : đúng đắn (right) và hợp lý (reasonable) ; nếu tôi mong ước trúng số lottery hay cưới vợ đẹp thì không được .
Cũng xin nói thêm , tuy gia đình theo đạo Phật nhưng tôi ít đi chùa lúc còn ở Việt nam ; ở Mỹ 20 năm , tôi đi chùa chưa tới năm lần . Tôi quan niệm "Phật tại tâm , tâm lành tức Phật tại " . Tôi luôn cố gắng thực hiện các lời Phật dạy , đặc biệt là hai đức tánh Từ Tâm và Bố Thí .
Giờ đây , xin các bạn đọc bài viết của tôi . 
 
A prayer came true

Before 1975 , I was an officer of the late Republic of Vietnam Armed Forces . After the fall of Saigon , i was a prisoner of the Communist Viet nam .
In 1977 , I was detained in a prison in the northwestern mountainous province of Hoang Lien Son . This concentration camp is near to the Chino-Vietnamse border . The wardens divided us into 21 groups of “production” (about 40 prisoners each ) .
Around Dec of 1977 , in fear of an imminent Chinese invasion , they decided to transfer us to a prison in the province of Ha Nam Ninh (adjacent to Hanoi) . Belonging to the first stage , my group and seven others assembled in the prison meeting room . I remember that about (40 x 7 =) 280 persons were present there . At that time , I had had troublesome diarrhea .
The wardens began to read the list ; having known this move is an ordeal (two or three days in crammed trucks and each pair of prisoners are tied by handcuffs) , I sincerely prayed .
I entreated God to help me to stay in the camp until the next transfer . After ending the list , they asked if anyone had not been called . At that moment , I surprisingly realized that only two persons (an other prisoner and myself) were not on the list . After this miraculous event , I had enough time to treat the above health problem . I left the camp with the last stage two weeks later .
I always think in the most extreme conditions , in order for our prayers to be answered , they must be RIGHT and REASONABLE . In the future , I shall tell you about my other interesting spiritual experiences .

Monday, March 14, 2011

Trong cái họa có mầm mống của cái phúc ; bài cũ 4 năm .
Một học sinh tiểu học Mỷ gốc Việt đã đứng đầu trường trong cuộc thi làm thơ mang tên "Young Authors" . Em gái của em này cũng được giải thưởng President's Education Awards Program của tổng thống Mỷ về thành tích học tập nỗi trội trong năm 2008 . Hai cháu này là con của một người bạn của tôi , mà tôi đã đến thăm trong thứ bảy 12.03.2011 . Các em này thường xuyên có điểm GPA từ 3.8 đến 4.0 .
Cũng trong dịp này tôi đã khuyến khích các em nên tập dượt bản " Canon In D Major " của nhạc sĩ người đức Johann Pachebel (đã được viết trong một post gần đây) . 
Dân tộc Việt nam đả chịu biết bao tai họa kể từ năm 1975 . Tuy nhiên tai họa đã mở đầu cho một sự đổi đời với sự khai phá vùng đất mới . Nó cũng mở đầu cho thiên tài nở rộ trong cộng đồng người Việt hải ngoại với những phát minh , phát kiến trên nhiều lãnh vực khác nhau từ văn chương đến khoa học kỷ thuật , phá vở tính chính thống cố hửu có từ lâu đời .
Hiện nay , nhiều phụ nữ giòng giống Lạc Hồng đã đạt nhiều học vị , nhiều chưc vụ trong chính trường , thương trường , hệ thống công quyền , quân đội ,v.v... của Mỷ . Như kỹ sư Dương ánh Nguyệt , người đã nghiên cứu về bom áp nhiệt để phá hầm ở Afganistan . . . có vài người làm phi công phản lực trong quân đội . . . không thể kể hết ở đây . Trước năm 1975 , phụ nữ ở Việt nam , nếu phục vụ trong quân đội thì chỉ ở hậu cứ , thành phố , và làm công tác không chiến đấu như ở phòng xã hội vì phong tục tập quán không ủng hộ việc để phụ nữ phải đi chiến đấu mặc dù cuộc chiến lúc bấy giờ rất ác liệt và phụ nữ và trẻ em cũng là nạn nhân của chiến tranh .
Thành ra nếu các con của người bạn tôi đã và đang có nhiều thành tích học tập vượt trội , qua mặt học sinh bản xứ cũng như các sắc dân khác thì đó vừa là niềm hảnh diện và củng là sự an ủi cho một dân tộc đã trải qua qua nhiều đọa đầy , chiến tranh triền miên mà ông bà , cha mẹ của các em đã gánh chịu qua bao đời . Nó cũng chứng minh cho câu nói “ trong cái họa có mầm mống của cái phúc “ .