Showing posts with label ảnh cá nhân gia đình và bà con. Show all posts
Showing posts with label ảnh cá nhân gia đình và bà con. Show all posts

Tuesday, March 8, 2016

Tuesday, March 8, 2016
ĐỂ CÓ ĐƯỢC KIẾN THỨC NHƯ NGÀY HÔM NAY TÔI ĐÃ PHẢI ĐI QUA CON ĐƯỜNG ĐẦY GIAN KHỔ .
Thuở nhỏ tôi học trường tư ở Sài gòn . Khoảng năm đệ Tam , tôi bị sốt cao . Tôi đã nằm liệt giường cả tuần . Tôi học đệ Nhị BA năm mới lấy Tú Tài 1 vì năm nào củng học được vài tháng rồi nghỉ vì bịnh . Vì mê đọc sách mà ít ra đường , nên tôi hay nhờ một người em họ là Bình , (nay đã quá cố) ra đường Lê Lợi mua sách về cho tôi .
Thời gian này , ba tôi có thuê một gia sư/tutor dạy thêm Pháp văn . Sau đó có chú Thể , ở trọ tại nhà tôi để học cao đẳng Phú Thọ ; chú đã hướng dẫn tôi đọc sách Toán bằng tiếng Pháp như sách của Lebossé , v.v... . Do có học thêm về Pháp văn , tôi luôn luôn đứng đầu lớp (về môn này) của thày Hoàng Cung trường Bồ Đề gần cầu Ông Lảnh .
Tôi quên nói , tôi lấy tiếng Pháp làm sinh ngữ chánh , tiếng Anh làm phụ . Tôi đã học tiếng Anh từ lúc đệ Thất với quyển l'Anglais Vivant . Sau này học các giáo trình của Mỹ như Practice Your English, v.v...
Thời gian này , tạp chí National Geographic được bán lai rai ở lề đường như đường Lê văn Duyệt gần chợ Đủi ; thỉnh thoảng tôi mua một quyển . Do muốn mở mang kiến thức , tôi đã ĐAM MÊ quyển này từ lúc nào không hay . Tôi nhớ có một lần , không rõ năm nào , nhưng phải là trước năm 1968 – năm tôi nhập ngũ theo lịnh tổng động viên vào khóa 8/68 - tôi đã gặp một người bán sách cụt tay bên hông bộ Công Chánh của chế độ cũ . Nơi anh bán sách rất dơ dáy , thỉnh thoáng có nước đái , v.v..., vì đây là lề đường chứ không phải hiệu sách đàng hoàng như ở đường Lê Lợi . Anh đã bày bán tạp chí này với các sách báo khác . Thấy tôi có vẻ thích tạp chí này quá , anh hỏi tôi muốn mua cả bộ không ? (Từ đầu thập niên 1950 đến số mới nhứt , bao gồm bản đồ và phụ lục/supplement). Sau khi đồng ý giá cả , tôi về nhà mở tủ tiền của cha mẹ để có tiền mua hết bộ này và chở nhà bằng xe ba gác . Sở dĩ tôi làm được việc này không khó khăn vì ba và má tôi thường xuyên vắng nhà ; trong lúc đó thày thợ cần tiền để mua thứ nọ thứ nọ thì gặp ai bây giờ . Vì tin tưởng tôi , ba tôi đã giao chìa khóa tủ tiền cho tôi ; khi tôi đưa tiền cho ai thì bảo họ viết tờ biên nhận . Khi nào tiền trong tủ sắp hết thì tôi báo cho ba tôi biết để ba tôi ký check và cho nhân viên đến ngân hàng lấy tiền mặt về .
Những năm 72-75 , đi hành quân xa Sài gòn , tôi dặn người nhà đến kiosk góc Lê Lợi và Nguyển Huệ lấy một số (issue) về cho tôi .
Lúc vào quân đội , tôi có mấy năm làm về thông tin báo chí nên cũng đọc nhiều báo Time , Newsweek , Life , Paris-Match , v.v... . Tôi cứ đọc , chữ nào không biết thì tra tự điển . Tôi còn nhớ , do khá tiếng Pháp nên tôi đã dùng tự điển Anh-pháp Pháp-anh chứ không xài tự điển của Lê bá Kông hay Nguyễn văn Khôn ; tóm lại tôi học tiếng Anh qua tiếng Pháp . Do học như vậy nên vốn ngữ vựng tiếng Anh rất phong phú nhưng văn phạm thì không đầy đủ . Thời gian trong quân ngũ , do không có bạn gái , không rượu chè và cờ bạc , nên cứ có thời giờ rảnh rỗi , là tôi đọc sách , báo bằng tiếng Anh và Pháp . Tôi còn nhớ , những năm trong tù , tôi chơi môn Scrabble ( sự quờ quạng tìm một vật gì ) ngang ngửa với những người đã tốt nghiệp đại học tại Mỹ . (Ở môn chơi này , ví dụ bạn viết chữ Y , người kia viết chữ E , bạn viết tiếp chữ T, nếu người kia không thêm được chữ nào nữa thì bạn thắng . Nhưng nếu người kia viết thêm chữ I thì anh ta sẽ thắng vì từ YETI có nghĩa là người tuyết ở vùng Hy mã Lạp sơn .
Sau khi ra tù năm 1981 , tôi bắt đầu học lại tiếng Anh có bài bản hơn qua việc xử dụng các tự điển của Oxford , Longman , Webster , v.v..Tôi ôn lại văn phạm , đọc các sách rất cao về văn phạm của Otto Jeppersen . Phải công nhận thời đó sách vở về Anh văn rất nhiều ; đã vậy một số sách báo từ Liên xô đưa vào VN , viết bằng tiếng Anh và Pháp . Tôi say mê học hỏi , đọc đủ thứ sách về khảo cổ , vật lý , điện và điện tử , xây dựng , y khoa, cơ học/mechanics , cơ khí xe hơi (automotive mechanic) , v.v...kể cả tử vi của dân da đỏ Mỷ (sic) ! . Truớc 75 , do lọng cọng trong việc sang số nên tôi không dám chạy xe Honda Dame 50 cc ; đi lại toàn bằng xe Mobylette và Honda PC . Thế mà khoảng năm 82-83 , khi em rể tôi nhập xe moto mấy trăm phân khối từ Mỹ , tôi đả dịch trôi chảy cuốn manual của xe này cho y ; vì xe moto xử dụng động cơ 4 thì nên cơ chế (mechanism) cũng như xe hơi . Chỉ có Mobylette và Honda PC dùng động cơ 2 thì .
Khi sang Mỹ , được ba tuần , tôi giúp một phụ nữ học tiếng Anh để thi nail . Vì nghành nail có một số từ về cơ thể học cũng như y khoa . Tới năm 1996 , tôi đi học lớp ESL theo lời khuyên của ông Cầu - bạn của ba tôi ; tôi học lớp thi quốc tịch với những người Việt 60-70 tuổi , thậm chí 80 . Tôi cũng thi đậu ở một đại học cộng đồng (community college) với hạng cao nhưng không học .
Tới năm 1998 , theo sự khẩn cầu của một số phụ huynh , tôi dạy Toán và Anh văn rất trôi chảy cho con em mới qua Mỹ của họ . Lớp học đủ mọi trình độ từ lớp 1 tới lớp 9 , bắt đầu từ 3-4 giờ tới 9 giờ tối . Về tới phòng là lăn ra ngủ . Lúc đó ăn uống bình thường , ăn được cả pistacho (cứng hơn đậu phọng) mặc dù là răng giả (sic) .
Khoảng 5-6 năm trở lại đây , tôi lại chuyển đam mê qua computer . Mượn sách thư viện hay mua sách qua Amazon , qua tự học tôi đã bắt đầu từ vở lòng đến sửa chữa những hư hỏng lặt vặt của PC . Tôi đã từng tháo tung một PC , sau đó ráp lại vẫn chạy tốt . Thông thường muốn sửa chữa một PC , mình phải có manual vì mỗi máy đều có cấu trúc khác nhau ; nội mở cái cover , mỗi máy mỗi khác . Do xử dụng máy cũ do mua lại , hay người ta cho nên tôi rất khổ sở trong sửa chữa . Đã vậy lại không có recovery disk . Đây là đĩa trong đó có hệ điều hành (operating system , gọi tắt là OS) như Windows XP hay Windows 2000 , để khi hard drive bị corrupt thì mình dùng đĩa đó để cho máy chạy . Hệ điều hành giống như linh hồn của máy tính . Ko có nó thì PC giống như một khối sắt vụn.
Sau này , nếu không phục hồi được OS của nó , tôi đã dùng OS của Unix như Ubuntu . Đây là OS miễn phí , không phải trả tiền như Window XP , Windows Vista của đại gia Microsoft . Đổi lại thì nó ko có nhiều function như của Microsoft .
Sau này , do sức khỏe suy yếu , không thể khiêng các PC từ mặt đất lên bàn hay ngược lại , tôi chuyển qua viết blog/nhật ký cá nhân . Tôi không rỏ ở VN , mở blog như thế nào chứ ở Mỹ , các chỉ dẫn về cách trình bày một blog , v.v... đều toàn tiếng Anh với những danh từ chỉ mới có trong thời gian gần đây .
Tôi thường lấy bài vở từ National Geographic . Trước nhứt chọn hình ảnh ưng ý , cắt ra ; dùng scanner để scan , sau đó phải cắt xén (crop) những chỗ không cần thiết , rồi mới save vào một usb flash drive . Nếu gặp một hình chiếm hai trang thì vất vả hơn vì hình thì to , mà scanner lại có khổ 8.5 x 11.5 in , tôi phải cắt làm sao cho bằng khổ vừa kể nhưng lại không phải bỏ đi những phần quan trọng của tấm hình . Đã vậy , do laptop gần đây bị trục trặc về Installer nên Scanner của máy in không hoạt động bình thường , tôi phải dùng Windows Photo Gallery để scan . (Tôi quên nói , cái laptop này trước đây đã bị hư . Sau khi đứa học trò cho , tôi phải bỏ cả tháng để sửa chữa , mua đồ phụ tùng mói xong ). Khi nào có tiền , tôi sẽ mua một laptop mới chạy Windows 7 để xử dụng hết chức năng Scanner của máy in .
Trước khi tải lên (upload) hình lên blog , tôi phải dịch phần caption ra tiếng Việt trên Openoffice . Chữ nào ko biết , lại tra tự điển Longman hay tự điển trên mạng Vdict . Khi đã upload rồi , nếu không vừa ý , lại phải sửa chữa (edit) . Củng do tôi đam mê nhiều nghành khác nhau nên bài vở của tôi rất đa dạng , nhưng phần lớn thuộc khoa học kỷ thuật chứ không về văn chương nghệ thuật . Thành ra tôi hay nói với bạn bè tôi là ông già high-tech , vì nay đã 64 tuổi rồi . Tôi đã gặp nhửng người Mỷ trắng lớn tuổi không biết chơi computer vì họ không được học về nó . Tôi nhờ có đam mê , thì giờ rảnh rỗi cộng với vốn tiếng Anh phong phú nên mới được như vậy .
Tôi quên nói là trước khi qua Mỹ vào năm 1994 , tôi làm thông dịch trong vài ba năm cho một người Pháp , làm giáo sư trung học ở Lyon . Nhờ đó mà tôi được đi thăm nhiều nơi như vịnh Hạ Long , Tháp Bà Phan Rang , v.v... Khi qua Mỹ , tôi không điện thoại hay gửi thư cho y nhưng y cứ thỉnh thoảng điện thoại thăm hỏi tôi . Qua Mỹ khoảng 6 tháng là tôi gần như quên hết tiếng Pháp , thành ra khi nói chuyện với y tôi dùng toàn tiếng Anh , thỉnh thoảng nhớ được tiếng Pháp nào thì tôi lại nói . Vậy mà cách đây mấy năm , nhân dịp người vợ VN của y sang Mỹ thăm bố mẹ ở Cali , y gửi tôi 500 euro . Năm ngoái , y đề nghị mua vé máy bay cho tôi về VN vào tháng 7 nhân dịp y du lịch VN trong một tháng . Tôi đã email từ chối , bảo y nên dùng tiền đó cho em tôi ở VN để mua laptop hầu giao tiếp thuận lợi . Y đã cho em tôi 1000 euro , khoảng 1.200 đô , nhờ vậy em tôi mới có laptop 14 inch để chat hay video call qua webcam . Y nói mặc dù có laptop và PC nhưng chưa bao giờ xài webcam dù cho y trẻ hơn tôi vài ba tuổi và rất khỏe mạnh ; y rất ngạc nhiên khi biết tôi sửa được cả PC .
Để kết thúc , tôi có thể kết luận : muốn học điều gì , yếu tố quan trọng nhứt là mình phải có đam mê . Khả năng là yếu tố thứ hai , thời giờ là yếu tố thứ ba . Rất nhiều người có yếu tố thứ hai và ba nhưng không học được điều gì mới lạ , vì sau khi tan sở về nhà , họ xem TV , coi DVD , hay theo đuổi các thứ giải trí khác . Chỉ thiệt thòi nhứt là người vừa không có đam mê , vừa không có khả năng thì sau khi tan sở chỉ dán mắt vào TV hay coi DVD ,v.v.. Vì họ có muốn học , học củng không nỗi . Tôi được biết nhiều sĩ quan , sau khi qua Mỹ một thời gian dài vẩn không đọc nỗi một tờ báo Mỹ mặc dù có thể nói tiếng Anh trong nhửng tình huống thông thường .
Vì qua nghiên cứu , bạn chỉ cần biết khoảng dưới 5000 từ tiếng Anh , hay ít hơn nữa , là có thể nói trôi chảy trong những tình huống thường gặp hàng ngày . Còn muốn viết bằng tiếng Anh , bạn phải biết trên 100.000 từ . Còn để đọc được sách báo tiếng Anh , bạn phải biết tới gần nữa triệu từ . Như tôi đây , khi dịch các bài về khoa học kỹ thuật , thông thường tôi dựa vào Vdict hay tự điển Longman ; nếu không có , tôi vào Google mà tìm . Nói chung , nếu không có đam mê , tôi không thể viết blog nỗi vì hằng ngày gặp nhiều thuật ngữ về KHKT mới mẻ , mà mình chưa gặp bao giờ .

Monday, April 11, 2011

Bản "Pachebel's Canon" do một em 13 tuổi trình diển.
Tôi xin giới thiệu bản nhạc "Canon in d major" của nhạc sĩ Johann Pachebel; do cháu  Christina Nguyễn, 13 tuổi, con của một người bạn, trình diễn bằng piano. Video clip này được post trên Youtube ở:
http://www.youtube.com/watch?v=8nlge-7oz5k&feature=player_detailpage
Trong những ngày sắp tới, ba đứa em của cháu này sẽ biểu diển bản nhạc này. Cũng nên nói thêm, các cháu đã được bố dạy piano; anh C. bạn tôi đã tự học piano chứ không qua một trường âm nhạc nào. Như các bạn đã biết, nên giáo dục phổ thông tại miền nam trước 1975 gần như không có dạy nhạc lý; ngay cả ở Mỹ hiện nay cũng vậy: các em biết chơi nhạc thì hoặc đi học ở trường âm nhạc hay do cha mẹ dạy.
Lúc nhỏ tôi cũng định học guitare nhưng do tay bị rung nên không học, nhưng lại khoái nghe nhạc. Tôi rất thích bản này, nghe nó suốt ngày mà không chán. Đối với một số người thích nhạc cổ điển Tây phương, tên Johann Pachebel có lẽ quá xa lạ. Chúng ta thường nghe các tên như Chopin, Bach, Beethoven, Schubert, Mozart, Liszt, Brahms, Schumann, v.v...
Khi qua Mỹ vài năm tôi mới biết đến Pachebel vì thích bản này. Lúc mới thấy tên Pachebel, tôi tưởng ông là người Tây Ban Nha vì liên tưởng tới Pancho Villa, một vị tướng nổi tiếng trong cách mạng Mễ Tây Cơ; sau này mới biết ông người Đức.
Sau đây là một ý kiến đăng trên YouTube của một thính giả về bản nhạc này:
At a cultural level, this piece of music stands as the penultimate evidence of the remarkable achievement of European culture (from the Renaissance period)// Ở bình diện văn hóa, bản nhạc này tượng trưng cho bằng chứng gần như tối hậu của thành tựu đáng kể của nền văn hóa Âu châu (từ thời kỳ Phục Hưng)// and its high level of human imagination and creation; namely,//và trình độ cao về tưởng tượng và sáng tạo của con người; //how with only 5 simple chords a most magical and heavenly piece of music can be constructed. chords: d a bm g d g a, //ấy là, làm thế nào chỉ với năm hợp âm đơn giản, một tác phẩm âm nhạc kỳ diệu và siêu phàm lại có thể được sáng tác; những hợp âm: d a bm g d g a, và trở lại bắt đầu với d. Chỉ có (nhạc sĩ) Pachebel mới có thể làm được, và ông đã làm. //Then back to start with d. only Pachelbel could do that, and he did. in my humble opinion.// Ý kiến mạo muội của tôi.

CẬP NHẬT : Bài này đã viết năm 2011, cách đây 10 năm, năm nay cháu Christina Nguyễn đã 23 tuổi, ba cháu đã qua đời cách đây khoảng hai năm. 
SJ ngày 11 April 2021. 


Monday, March 28, 2011

TỪ NGHỀ BÓP CÒ SÚNG SANG NGHỀ  DẠY HỌC

(CUỘC ĐỜI TRÔI NỔI CỦA TÔI / MY UPS AND DOWNS) .


TỪ MỘT NGƯỜI CHỈ BIẾT CẦM SÚNG  TRƯỚC 1975 ; RỒI TÙ CẢI TẠO GẦN SÁU NĂM : LAO ĐỘNG KHỔ CỰC TRONG ĐÓI VÀ LẠNH ;  RỒI LÀM THÔNG DỊCH CHO NGƯỜI PHÁP ; RỒI LÀM THÀY GIÁO DẠY TOÁN TẠI TƯ GIA Ở MỶ ! 
 TÔI CÒN NHỚ MỘT CÂU NÓI , HÌNH NHƯ CỦA ĐẠI VĂN HÀO SHAKESPEARE RẰNG " ĐỜI LÀ MỘT VỞ TUỒNG MÀ CHÚNG TA LÀ DIỂN VIÊN, CHÚNG TA PHẢI ĐÓNG TRỌN VẸN VAI TRÒ ĐƯỢC GIAO !!! "



THEO CHIỀU KIM ĐỒNG HỒ . 1/ CHỤP LÚC Ở SƯ ĐOÀN 7 BỘ BINH , KHOẢNG 1973-74 . 2/ CHỤP TẠI NHÀ ĐANG Ở ; TRÊN KỆ TOÀN LÀ TẠP CHÍ NATIONAL GEOGRAPHIC , NỔI ĐAM MÊ MỘT THỜI CỦA TÔI . 3/ CHỤP TRƯỚC NHÀ THỜ DI LINH VỚI ANH BARRIERE VÀ TRẺ EM THƯỢNG ; KHOẢNG NĂM 1990-93 , THỜI GIAN LÀM THÔNG DỊCH CHO ANH NÀY , MÀ TÔI ĐẢ NÓI TRONG CÁC BÀI TRƯỚC ĐÂY . CÁC BẠN THẤY TÔI CỦNG KHÁ GIÀ .

HÌNH TRÊN CÙNG : GIA ĐÌNH TỔNG THỐNG BARRACK OBAMA , THẦN TƯỢNG MỘT THỜI CỦA TÔI . HÌNH DƯỚI : DẠY TOÁN CHO HỌC TRÒ TẠI NHÀ ĐANG Ở .

Friday, February 11, 2011

 CÔNG VIỆC TRƯỚC KHI ĐĂNG BÀI TRÊN BLOG .

TÔI BỊ CHỨNG RUN TAY TỪ NHỎ NÊN ĐÃ LÂU KHÔNG XÀI MÁY ẢNH . NHƯNG NAY DO CÓ BLOG NÊN PHẢI TẬP XỬ DỤNG MÁY ẢNH ĐỂ CÓ HÌNH MÀ ĐĂNG TRÊN BLOG CỦA MÌNH . MẤY BỬA NAY CÁI MÁY PRINTER/SCANNER/COPIER HIỆU HP DỞ CHỨNG , KHÔNG HOẠT ĐỘNG ; CÓ LẼ PHẢI MUA MÁY MỚI : LẠI TỐN TIỀN ! 
H. TRÊN VÀ 2 H. DƯỚI : CÁI PALMTOP (MÁY TÍNH BẰNG LÒNG BÀN TAY) DO HẢNG HP SẢN XUẤT NĂM 1991 , CÁCH ĐÂY 20 CHỤC NĂM . NÓ CHẠY NHỜ 2 CỤC PIN AA , XÀI HỆ ĐIỀU HÀNH LOTUS .


NHÌN KỶ VÀO MÀN ẢNH CỦA CHIẾC PALMTOP , BẠN SẼ THẤY TÊN CỦA TÔI
H. TRÊN VÀ CÁC H. DƯỚI LÀ NHỮNG TRANG ẢNH GIÁ TRỊ , CẮT TỪ TẠP CHÍ NATIONAL GEOGRAPHIC . SAU ĐÓ TÔI SẼ SCAN CÁC HÌNH ; TRONG LÚC SCAN , TÔI SẼ BỎ BỚT NHỬNG PHẦN THỪA CỦA TRANG , KẾ ĐÓ  SAVE VÀO TRONG Ổ CỨNG USB . SAU ĐÓ , MỞ  PC , VÀO BLOG CỦA MÌNH RỒI LẠI VÀO Ổ CỨNG USB  ĐỂ UPLOAD (TẢI HÌNH LÊN MẠNG) . KHI HÌNH ĐÃ VÀO BLOG , TÔI SẼ PHÓNG TO CHO DỄ NHÌN .


MỘT ỐC ĐẢO XANH TƯƠI GIỬA SA MẠC .
TRÊN BÀN LÀM VIỆC LÀ NHỮNG TRANG BÁO ẢNH ĐÃ CẮT RA ĐỂ SCAN .
NHÌN VÀO CỨ TƯỞNG LÀ BÀN LÀM VIỆC CỦA MỘT NHÀ BÁO  LÀM CHO MỘT TỜ BÁO NỖI TIẾNG NHƯ PARIS-MATCH HAY LIFE . KHÔNG NGỜ ĐÓ LÀ BÀN LÀM VIỆC CỦA MỘT NGƯỜI 64 TUỔI , ĐẦY BỊNH TẬT , ĂN UỐNG KHÓ KHĂN , LẠI THƯỜNG XUYÊN NHỨC ĐẦU VÌ KHÓ NGỦ .
ĐÂY LÀ TẠP CHÍ NATIONAL GEOGRAPHIC CŨ , Ở THƯ VIỆN BÁN 50 CENT MỘT CUỐN . TÔI XEM HÌNH NÀO HAY THÌ CẮT RA VÀ SCAN ĐỂ SAU ĐÓ ĐĂNG TRÊN BLOG .
ẢNH GIỬA , CHÓ QUÝ TỘC ĐANG ĂN UỐNG CÙNG VỚI CHỦ TẠI MỘT NHÀ HÀNG Ở KHU VỰC MARIN , TP SAN FRANCISCO , BANG CALI .